Tiền tệ hay là tài sản? Các chính phủ trên thế giới định nghĩa như thế nào về tiền điện tử?

2.464 Total Views
[Sassy_Social_Share count="1" total_shares="ON"]

định nghĩa về tiền điện tử như thế nào

Tiền điện tử – chúng là gì? Tiền bạc? Hàng hóa? Chứng khoán? Token tiện ích? Hay là cái gì khác? Với câu hỏi này, một vài chính phủ các quốc gia dường như đồng ý với một trong số những loại trên.

Và hiện tại, ít nhất, sự phân loại của họ đã khiến những loại tiền tệ như BitcoinEthereum rơi vào một trạng thái mập mờ, không xác định trên phạm vi toàn cầu.

Kết quả là, tiền điện tử thiếu một sự tồn tại rõ ràng. Một số quốc gia coi chúng là tiền (ví dụ: Nhật Bản, Đức) và những quốc gia khác coi chúng như một tài sản đầu cơ không được kiểm soát (ví dụ: Mexico, Đan Mạch).

Tuy nhiên, việc xem xét lại các cách phân loại tiền điện tử trên toàn thế giới sẽ chỉ ra rằng, tiền điện tử là tất cả những thứ này và còn hơn thế nữa. Đó là lý do tại sao chúng xứng đáng được luật pháp tương lai phân loại do đặc trưng độc đáo của riêng chúng.

Hoa Kỳ: chứng khoán, hàng hóa, tài sản, tiền tệ

Đây như một dấu hiệu cho thấy các chính phủ trên thế giới có bao giờ đạt được sự đồng thuận toàn cầu về tình trạng tiền điện tử. Điều đáng nói là hiện tại ngay cả trong một quốc gia cũng khó đạt được sự đồng thuận.

Không đâu rõ ràng hơn ở Mỹ, nơi mà năm cơ quan riêng biệt đều có cách phân loại riêng của họ về tiền điện tử.

Mấy ông quản lý, về nhà đi! Các ông SAY rồi!

Đầu tiên là Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (SEC).

Ủy ban Chứng khoán và Sàn giao dịch (SEC) Hoa Kỳ
Ủy ban Chứng khoán và Sàn giao dịch (SEC) Hoa Kỳ

Cho đến tháng 6, SEC vẫn định nghĩa các đồng tiền điện tử nói chung là chứng khoán, nghĩa là những tài sản mà ai đó đầu tư vào với kỳ vọng thu được lợi nhuận.

Ví dụ, vào tháng 3, cơ quan này đã công khai tuyên bố rằng nó sẽ điều chỉnh bất cứ thứ gì đang được giao dịch thông qua một nền tảng giao dịch như một chứng khoán.

“Một số nền tảng này cung cấp cơ chế giao dịch tài sản đáp ứng định nghĩa về “chứng khoán” theo luật chứng khoán liên bang. Nếu một nền tảng cung cấp giao dịch tài sản kỹ thuật số mà là chứng khoán và hoạt động như một “sàn giao dịch“, thì theo định nghĩa của luật chứng khoán liên bang, nền tảng đó phải đăng ký với SEC như một sàn giao dịch chứng khoán quốc gia hoặc được miễn đăng ký.”

Sau thông báo này, Bitcoin đã giảm 10%, nhưng những tuyên bố của các cơ quan và nhà chức trách Hoa Kỳ khác lại không giống với khẳng định của SEC rằng tiền điện tử là chứng khoán.

Bởi vì, cũng trong tháng 3, một thẩm phán liên bang New York đã phán quyết rằng Ủy ban Giao dịch Hàng hóa Tương lai (CFTC) có thể điều chỉnh BTC và các loại tiền tệ khác như một loại hàng hóa, đặt chúng ngang hàng với vàng, dầu và cà phê.

Sở Thuế vụ Hoa Kỳ
Sở Thuế vụ Hoa Kỳ

Nếu điều này chưa đủ gây bối rối thì đây. Sở Thuế vụ (IRS) đã xác định tiền điện tử là tài sản chịu thuế kể từ tháng 03/2014, khi cơ quan này tuyên bố:

“Đối với các mục đích thuế liên bang, tiền ảo được coi là tài sản.”

Các nhà quan sát sẽ được tha thứ, nếu giả sử rằng ba định nghĩa riêng biệt trên là đủ, nhưng hai cơ quan khác đã bổ sung thêm định nghĩa về tiền điện tử, coi nó lại là một loại tiền tệ.

OFAC
Văn phòng kiểm soát tài sản nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Hoa Kỳ

Văn phòng kiểm soát tài sản nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Hoa Kỳ chịu trách nhiệm thực thi các biện pháp trừng phạt kinh tế, có thể bao gồm các biện pháp trừng phạt đối với một số tiền điện tử (ví dụ: Petro).

Vào tháng 4, họ đã thông báo rằng họ sẽ coi “tiền ảo” giống như tiền tệ fiat, bất kỳ cá nhân nào lợi dụng tiền điện tử mà bị xử phạt kinh tế sẽ phải chịu trách nhiệm truy tố.

Tương tự như vậy, Mạng lưới thi hành luật pháp với các công ty tài chính tại Mỹ FinCEN chịu trách nhiệm kiểm soát việc sử dụng tiền bất hợp pháp, bao gồm rửa tiền và tài trợ khủng bố.

Mạng lưới thi hành luật pháp với các công ty tài chính tại Mỹ FinCEN
Mạng lưới thi hành luật pháp với các công ty tài chính tại Mỹ FinCEN

Nó đã cập nhật các quy định của mình vào tháng 03/2013, theo đó tất cả “những người tạo, thu thập, phân phối, giao dịch, chấp nhận hoặc chuyển giao tiền ảo” (hay còn được gọi là “người lưu thông tiền” – money transmitter) đều phải thực hiện các quy định về KYC và các biện pháp AML.

Bằng cách mở rộng các quy định, FinCEN đã đồng nhất tiền điện tử với khái niệm về tiền, trái ngược với các cơ quan chính phủ khác, những người phân loại nó như là một hàng hóa, chứng khoán hoặc tài sản.

Tất nhiên, các cách phân loại như vậy không loại trừ lẫn nhau, nhưng chúng lại tạo ra sự mơ hồ và phức tạp đối với các cá nhân và doanh nghiệp muốn hiểu rõ liệu các vấn đề hợp pháp với tiền điện tử. May thay, có những dấu hiệu ngày càng tăng rằng một số cơ quan trên đang bắt đầu hội tụ về chung các định nghĩa.

Vào tháng Sáu, cuối cùng thì SEC đã làm rõ rằng nó không coi Bitcoin hoặc Ethereum – hai loại tiền tệ lớn nhất theo vốn hoá thị trường – như là chứng khoán nữa và nó sẽ tập trung thay vào các dự án ICO.

Động thái này diễn ra một tháng sau khi ủy viên hội đồng của CFTC, ông Rostin Behnam có một bài phát biểu nhấn mạnh sự hợp tác ngày càng tăng giữa ủy ban của ông và SEC.

“Tôi đã nói về vị trí của mình trong các nỗ lực hài hoà các quy tắc giữa CFTC và SEC. Với số lượng lớn gấp đôi những người đăng ký tham gia thị trường và các chính sách chồng chéo, có một cơ hội thực sự để CFTC và SEC hài hòa các quy tắc không cần thiết và để cả người tham gia thị trường lẫn người điều tiết ở một vị thế mạnh hơn.”

Các bước đi như vậy vẫn còn khiêm tốn và sơ bộ, nhưng vì SEC không còn coi các loại tiền tệ như Bitcoin và Ethereum là chứng khoán, ít nhất họ cũng thu hẹp được lĩnh vực tiền điện tử ở Hoa Kỳ.

Canada, Mexico và Nam Mỹ: hàng hóa, tài sản ảo, tiền pháp định

Giống như Hoa Kỳ, Canada không coi tiền điện tử là tiền pháp định. Tuy nhiên, cách tiếp cận các đồng tiền ảo lại thống nhất hơn một chút.

Canada không coi tiền điện tử là tiền pháp định

Sở Lợi tức Canada (CRA) hiện đang định nghĩa chúng là hàng hóa – một định nghĩa có vẻ áp dụng chung trong hầu hết các cơ quan chính phủ.

Đây là lý do tại sao việc mua hàng liên quan đến tiền điện tử được quy định bởi CRA như thể chúng là các giao dịch hàng đổi hàng, với việc áp dụng thuế liên quan.

Một đạo luật của quốc hội đã được thông qua vào tháng 06/2014 cũng đã định nghĩa tiền điện tử là “doanh nghiệp dịch vụ tiền” nhằm mục đích cập nhật luật chống rửa tiền, trong khi các Cơ quan Chứng khoán Canada (CSA) tuyên bố vào tháng 08/2017 rằng “nhiều” ICO “liên quan đến bán chứng khoán”.

Mexico, cũng nhấn mạnh đến việc tiền điện tử cũng như hàng hóa. Vào ngày 01/03, chính phủ đã thông qua Luật điều chỉnh các công ty công nghệ tài chính, trong đó có một phần về “tài sản ảo”, hay còn gọi là tiền điện tử.

So với các định nghĩa trước đây về chứng khoán, hàng hóa, tài sản và tiền bạc, phải thừa nhận đây là một thuật ngữ vẫn còn mơ hồ, và các quy định của bộ luật hồi tháng 3 hiện cũng không thu hẹp được sự áp dụng của nó (vì luật này đang chờ luật thứ hai).

Tuy nhiên, những phát biểu trước đây của các nhân vật hàng đầu ở Mexico cho thấy chính phủ sẽ có khuynh hướng coi nó là “hàng hóa”. Chẳng hạn, thống đốc Banco de Mexico, Agustín Carstens, tuyên bố vào tháng 08/2017 rằng, bởi vì Bitcoin không được quy định bởi ngân hàng trung ương, nó giống hàng hóa hơn là một loại tiền tệ.

Tổng Giám đốc của BIS muốn ngăn cản tiền điện tử gia nhập vào ‘Hệ thống Tài chính chủ đạo’

Đi xa hơn về phía nam, bức tranh lại bị trộn lẫn.

Bitcoin Venezuela
Mớ hỗn độn xung quanh cái tên Venezuela.

Tại Venezuela, chính phủ nước này đã công bố kế hoạch đưa ra một loại tiền điện tử quốc gia – đồng Petro vào tháng 12.

Và vào tháng 4, nó quyết định rằng tiền điện tử phải trở thành tiền pháp định cho tất cả các giao dịch tài chính liên quan đến các bộ của chính phủ.

Tuy nhiên, mặc dù tất cả các đồng tiền điện tử khác ngay lập tức được phân loại là tài sản tài chính và là chứng khoán do kết quả của nghị định thành lập Petro, nhưng không có đồng nào trong số đó được tuyên bố là tiền pháp định.

Thậm chí rắc rối hơn là quốc hội Venezuela đã tìm mọi cơ hội để phản đối Petro. Vào tháng 3, nó thậm chí còn tuyên bố rằng đồng tiền được nhà nước hậu thuẫn thực tế là bất hợp pháp, bởi vì nó được tạo ra mà không có sự chấp thuận của Quốc hội và không có sự tham gia của Ngân hàng Trung ương Venezuela.

Nam Mỹ
Nam Mỹ

Tại Brazil, Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (CVM) tuyên bố vào hồi tháng 1 rằng tiền điện tử không thể được phân loại hợp pháp như tài sản tài chính, mặc dù thực tế trước đó vào năm 2017 Cục Thuế Brazil đã quy định rằng chúng được coi như tài sản tài chính vì mục đích thuế.

Chile, tiền điện tử không phải là chứng khoán hay tiền, mặc dù ngân hàng trung ương gần đây đã bắt đầu xem xét quy định cụ thể.

Và tại Colombia, Cơ quan giám sát tài chính cũng đã tuyên bố rằng các loại tiền kỹ thuật số không được coi là tiền hoặc chứng khoán, mặc dầu, về mục đích thuế, nó có thể được coi là một “khoản đầu tư rủi ro cao”.

Điều này cho thấy ít ra thì nó còn chấp nhận hơn Ecuador, nơi tiền điện tử không những không phải là tiền pháp định, mà còn bị cấm như một phương tiện thanh toán.

Trong khi Nam Mỹ thường có một lập trường hạn chế đối với tiền điện tử, thì một số quốc gia trong lục địa lại chấp nhận chúng hơn một chút.

Argentina, tiền điện tử không phải là tiền pháp định và cũng không có bất kỳ quy định cụ thể nào áp dụng cho chúng.

Điều đó nói lên rằng, chúng được coi là hàng hóa theo các điều khoản của Bộ luật dân sự quốc gia, trong khi một bản cập nhật tháng 12 đối với việc quy định thuế lại phân loại chúng như khoản thu nhập từ cổ phiếu và chứng khoán.

Những sự khác nhau như vậy chỉ ra rằng, khi nói đến việc phân loại tiền điện tử, tình trạng kinh tế và chính trị của các quốc gia liên quan cũng tạo nên sự khác biệt.

Tính trừu tượng vốn có của tiền điện tử làm cho chúng có thể thích ứng theo chức năng của chúng, vì vậy cách phân loại và sử dụng cụ thể của tiền điện tử phụ thuộc vào các điều kiện chính trị – kinh tế đang thịnh hành ở một quốc gia cụ thể và liệu quốc gia đó muốn sử dụng chúng cho mục đích gì.

Đó là lý do tại sao, ở những đất nước mà tiền tệ quốc gia và nền kinh tế tương đối yếu kém – hoặc nơi mà các quyền tự do bị hạn chế – tiền điện tử thường có xu hướng bị phủ nhận tính hợp pháp.

Châu Âu: tiền tư nhân, đơn vị kế toán, phương tiện giao dịch bằng hợp đồng, giá trị chuyển nhượng

Xu hướng này trở nên rõ ràng hơn khi so sánh tình trạng tiền điện tử ở châu Mỹ Latinh với châu Âu.

tiền điện tử 20 năm
Bitcoin, Litecoin, Ripple, Ethereum – 4 đồng tiền điện tử phổ biến nhất

Đức, nền kinh tế lớn nhất châu lục, Bitcoin đã được công nhận là “tiền tư nhân” kể từ tháng 04/2014.

Trước đó, Bộ tài chính nước này cũng công nhận tiền điện tử là “đơn vị kế toán” vào tháng 08/2013, khiến nó trở thành công cụ tài chính chịu thuế và đòi hỏi các công ty giao dịch nó phải đăng ký với Cơ quan giám sát tài chính liên bang.

Và tháng 2 năm nay, chính phủ đã tiến thêm một bước trong việc công nhận tiền điện tử như tiền thật, miễn thuế cho các holder tiền điện tử khi họ sử dụng coin của họ như một phương tiện thanh toán – theo phán quyết của Tòa án Công lý châu Âu vào năm 2015.

Vương quốc Anh, tiền điện tử nhìn chung không bị xáo trộn bởi các quy định, và điều thú vị cần lưu ý là chính phủ đã thừa nhận rằng việc so sánh chúng với tiền tệ hiện có, hàng hóa, chứng khoán hoặc bất kỳ công cụ tài chính nào khác đều sẽ không chính xác.

Năm 2014, Cơ quan Ngân sách và Hải quan Anh (HMRC) đã viết:

“Tiền điện tử có một đặc tính rất độc đáo và do đó không thể so sánh trực tiếp với bất kỳ hình thức hoạt động đầu tư hay cơ chế thanh toán nào khác.”

Điều này giải thích cho lý do tại sao chính phủ vẫn chưa đề xuất hoặc quy định một tình trạng rõ ràng cho tiền điện tử, ngay cả khi Vương quốc Anh là một phần của G20 – nhóm các quốc gia đã xác định tiền điện tử như là tài sản chứ không phải tiền tệ trong một tài liệu tháng 3, và ngay cả khi các khoản đầu tư tiền điện tử ở Anh phải chịu thuế trên thặng dư vốn – điều thực sự làm cho nó trở thành một khoản đầu tư.

Phía bên kia eo biển Manche, Pháp cũng đang trì hoãn việc áp dụng bất kỳ quy định cụ thể nào đối với tiền điện tử, mặc dù đã có những nỗ lực phối hợp với Đức để đề xuất các luật trên phạm vi quốc tế.

Tuy nhiên, mặc dù Pháp dường như đang hướng tới việc tạo ra một khuôn khổ pháp lý thuận lợi cho tiền điện tử, nhưng Ngân hàng Pháp – kể từ năm 2013 – đã giữ quan điểm rằng tiền điện tử không phải là tiền tệ, cũng không phải phương tiện thanh toán.

Mặt khác, Cơ quan ban hành luật thị trường tài chính của Pháp AMF đã tiến hành một tham vấn cộng đồng vào cuối năm 2017, dẫn đến việc đưa ra định nghĩa về hai loại tiền điện tử: token tiện ích và token chứng khoán.

Thêm vào đó, các trader tiền điện tử – cả tư nhân và thương mại – đều phải chịu thuế trên lợi nhuận của họ, vì vào năm 2016 chính phủ đã xác định Bitcoin như một “đơn vị kế toán” cho mục đích thu thuế như vậy.

Ở những nơi khác của EU, lại có sự khác biệt đáng kể, mặc dù dường như luôn có sự tán thành rằng tiền điện tử không phải là tiền – ngoại trừ khi các nhà chức trách muốn đưa chúng vào phạm vi ban hành pháp luật AML.

Tại Thụy Điển, ngân hàng trung ương đã tuyên bố vào tháng 3 rằng “Bitcoin không phải là tiền”. Điều này mâu thuẫn với phán quyết sơ bộ hồi tháng 10/2013 từ Cơ quan Thuế Thụy Điển cho biết Bitcoin không phải chịu thuế doanh thu khi giao dịch, thuộc thẩm quyền quy định của Cơ quan Giám sát Tài chính và được coi là tiền tệ.

Tại Đan Mạch, Cơ quan Giám sát Tài chính đã quả quyết vào tháng 12/2013 rằng Bitcoin (và các coin khác) không phải là tiền tệ, đồng thời, vào tháng 03/2014, Ngân hàng trung ương Đan Mạch đã ban hành tuyên bố riêng của mình bày tỏ nhiều điểm tương đồng.

Sau đó vào đầu năm 2018, Hội đồng thuế Đan Mạch cuối cùng đã quyết định rằng lợi nhuận giao dịch tiền điện tử phải bị đánh thuế, ngụ ý rằng tiền điện tử được coi như là tài sản (đầu cơ).

Tại Hà Lan, ngân hàng trung ương cũng phản đối việc xem Bitcoin và các đồng tiền điện tử khác là tiền tệ, điều này được viết trong một bài báo bày tỏ quan điểm hồi tháng 1:

“Chúng tôi không coi tiền điện tử là tiền tệ.”

Ngược lại, một tòa án Hà Lan vào tháng 3 đã phán quyết rằng Bitcoin có thể được coi như một “giá trị chuyển nhượng”, làm cho nó tương đương với tài sản. Điều này có một số điểm giống với định nghĩa của Bộ Kinh tế và Tài chính Ý trong một dự thảo nghị định, mô tả các đồng tiền điện tử như là một “đại diện giá trị số […] được sử dụng như một công cụ trao đổi để mua hàng hóa hoặc dịch vụ”.

Cách phân loại này không hoàn toàn xác nhận tiền điện tử như là tiền tệ hoặc tài sản, nhưng nó tương tự với một vài quốc gia khác của EU. Ví dụ, ở Latvia, Sở Thuế vụ và Ngân hàng Latvia đều khẳng định rằng tiền điện tử đại diện cho một phương tiện thanh toán “bằng hợp đồng” – một trạng thái gần với tiền nhưng mà chưa đủ gần về các thuật ngữ chức năng.

Ngoài EU, Thụy Sĩ có lẽ là quốc gia châu Âu quan trọng nhất khi nói đến tiền điện tử, không kém phần quan trọng vì nó đã tự đặt mình vào vị trí đáng ao ước cho các trader và doanh nghiệp tiền điện tử.

Năm 2014, chính phủ liên bang Thuỵ Sĩ đã công bố một báo cáo trong đó định nghĩa tiền điện tử là tài sản, chứ không phải là tiền tệ hoặc phương tiện thanh toán.

Nhưng kể từ đó, quốc gia nội lục này đã giới thiệu một số “quy định đơn giản hóa” để thu hút các công ty fintech, và trong bối cảnh này, các phương pháp tiếp cận mới đối với tiền điện tử đã xuất hiện.

Vào tháng 11/2017, khu vực Zug đã bắt đầu chấp nhận Ethereum và Bitcoin làm khoản thanh toán cho các chi phí hành chính và các dịch vụ đô thị, thừa nhận cả ETH và BTC đều như tiền.

Kế tiếp, vào tháng 2, thành phố Chiasso (ở Ticino) cũng công bố rằng nó sẽ bắt đầu chấp nhận Bitcoin như là khoản thanh toán thuế đối với số tiền lên đến 250 franc Thụy Sĩ.

  • Những ví dụ như vậy từ châu Âu đưa ra hai điểm chính.

Đầu tiên là các quốc gia EU (và không thuộc EU) – giống như Hoa Kỳ và Canada – vẫn đang cân nhắc các quy định cụ thể tập trung vào tiền điện tử, do đó cung cấp cho tiền điện tử không gian và thời gian để củng cố thành các hình thức ổn định, rõ ràng hơn.

Và vì vậy, các quốc gia này không muốn quy cho tiền điện tử bất kỳ một “định nghĩa” hoặc “trạng thái” nào. Tương ứng, các cách phân loại khác nhau hiện tại chỉ đơn thuần là kết quả của các nỗ lực áp dụng bất kỳ luật hiện có nào liên quan, thay cho luật cụ thể, để có thể hạn chế lạm dụng tiền điện tử.

Các cách phân loại này chỉ như để tạm thời lấp chỗ trống và nói chung không nên được thực hiện đối với những gì mà các quốc gia hoặc chính phủ thực sự nghĩ về tiền điện tử.

Thứ hai, mặc dù nhiều quốc gia châu Âu đang hướng tới việc ban hành luật pháp về tiền điện tử, nhưng có vẻ như không chắc là những quốc gia này sẽ thực sự thúc đẩy việc thừa nhận Bitcoin, Ethereum hay bất kỳ đồng tiền lớn nào khác là tiền pháp định.

Ngoại trừ Thụy Sĩ và Đức, phần lớn các nước châu Âu đều phủ nhận việc coi tiền điện tử là tiền tệ và vì các chính phủ và ngân hàng trung ương có xu hướng bảo vệ quyền lực tài chính của họ, nên không chắc họ sẽ sớm thay đổi lập trường.

Trung Quốc và Đông Á

Sự cảnh giác có lẽ đặc biệt gay gắt ở Trung Quốc. Vào tháng 12/2013, chính phủ Trung Quốc đã ban hành một thông báo tuyên bố rằng Bitcoin không phải là một loại tiền tệ.

“Về bản chất, Bitcoin là một loại hàng hoá ảo riêng biệt không có tư cách pháp lý tương đương với tiền tệ, đồng thời không thể và không nên được sử dụng như tiền tệ trên thị trường.”

Tuy nhiên, thông báo này cũng thừa nhận rằng “giao dịch [Bitcoin] có vai trò như một cách thức mua và bán hàng hóa trên internet”, và mặc dù nó không cố gắng cấm hoặc ngăn cản hoạt động như vậy, nhưng có thể cho rằng thông báo này như ngầm công nhận tiền điện tử là một phương tiện thanh toán (ví dụ như tiền).

Thật không may, chính phủ Trung Quốc đã có thái độ cứng rắn hơn với tiền điện tử kể từ năm 2013. Nó cấm tất cả các dự án ICO vào tháng 09/2017, đồng thời cấm cả các sàn giao dịch tiền điện tử và sau đó chặn các giao dịch ngoại hối, trích dẫn vấn đề “rủi ro tài chính” là động lực thúc đẩy cho các hành động trên.

Nói cách khác, nó phản đối việc coi tiền điện tử là hàng hoá, tài sản hoặc chứng khoán hợp pháp ở Trung Quốc, cũng giống như nó đã phủ nhận tình trạng tiền tệ của tiền điện tử 4 năm về trước.

Hiện tại, quốc gia này cũng đang thực hiện các bước để khiến việc khai thác coin trở nên khó khăn hơn trong năm nay, môi trường pháp lý và chính trị ở Trung Quốc cũng không công nhận tiền điện tử ở bất kỳ loại trạng thái chính thức nào.

Tuy nhiên, ở những nơi khác của Châu Á, mọi thứ lại không quá u ám đối với tiền điện tử. Tại Nhật Bản, chính phủ đã có những động thái đi ngược lại với Trung Quốc, phân loại Bitcoin “không phải tiền tệ” vào năm 2014 và sau đó điều chỉnh lại quan điểm vào tháng 03/2016, khi Đạo luật Dịch vụ Thanh toán cuối cùng cũng đã công nhận tiền điện tử là tiền tệ.

Tuy nhiên, như một dấu hiệu cho thấy tính độc đáo của tiền điện tử, định nghĩa hiện tại bao gồm trong Đạo luật lại mô tả cụ thể hơn rằng tiền điện tử như là “giá trị tài sản” có thể được sử dụng để mua hàng hóa và dịch vụ, chứ không phải là tiền tệ.

không được giữ won hàn tại sànHàn Quốc, tiền điện tử được công nhận là “tài sản có giá trị đo lường được”, phán quyết được đưa ra bởi tòa án tối cao của quốc gia này vào ngày 30/05.

Nó nhất quán với quy định và hướng dẫn của chính quyền Hàn Quốc cho đến nay.

Các quy định đó bao gồm một bản cập nhật tháng 6 về luật AML yêu cầu các sàn giao dịch tiền điện tử thực hiện các biện pháp CDD và EDD, điều này thể hiện Chính phủ đã giữ lời hứa hồi tháng 2 trong việc hỗ trợ thúc đẩy giao dịch tiền điện tử “bình thường” như các tài sản.

SingaporSingapore, chính phủ cũng có khuynh hướng xem tiền điện tử như là tài sản hơn là tiền.

Vào tháng 08/2017, Cơ quan Tiền tệ Singapore (MAS) đã răn đe các dự án ICO và sàn giao dịch tiền điện tử rằng nó có thẩm quyền đối với các token này theo định nghĩa chứng khoán.

Sau đó, cơ quan này đã lặp lại lời cảnh báo vào tháng 9 và tháng 5 năm nay đối với 8 sàn giao dịch chưa đăng ký với nó.

Hồng KôngĐây cũng là cách tiếp cận chủ yếu ở Hồng Kông, nơi Ủy ban Chứng khoán và Hợp đồng Tương lai (SFC) đã tuyên bố rõ hồi tháng 2 rằng nó coi tiền điện tử như chứng khoán, đồng thời yêu cầu các dự án ICO và sàn giao dịch phải xin cấp giấy phép để hoạt động.

Hồng Kông sau đó đã đóng cửa một số ICO theo pháp luật chứng khoán hiện hành, và tiếp tục nhắc nhở công chúng rằng tiền điện tử không phải là tiền pháp định.

Đặc tính độc đáo

Đặc tính độc đáo của crypto

Một lần nữa, những quan điểm như vậy nhấn mạnh rằng hầu hết các quốc gia phát triển đều thận trọng trong việc coi tiền điện tử như một công cụ tài chính mới, như một cách thức mới tạo ra thu nhập và tăng vốn hay như cơ sở cho một công nghệ mới – tức là Blockchain.

Tuy nhiên, rõ ràng là rất ít quốc gia muốn công nhận Bitcoin hoặc bất kỳ đồng tiền phân quyền nào khác là tiền tệ, đặc biệt nếu chính phủ của những quốc gia đó là những người độc đoán. Sự miễn cưỡng này đặc biệt rõ ràng hơn trong một số ví dụ mà chúng tôi đã bỏ qua.

Nga, tiền điện tử “không phải là phương tiện thanh toán hợp pháp” mà là tài sản, trong khi chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ trước đây đã tuyên bố rằng Bitcoin “không được coi là tiền điện tử (Electronic money – E-Money)” theo pháp luật hiện hành và không tương thích với Hồi giáo.

Bởi vì hầu hết các chính phủ vẫn chưa chắc chắn về cách mà tiền điện tử sẽ phát triển trong tương lai, và có thể bởi vì họ không muốn thừa nhận những tác động căn bản của tiền tệ phân quyền, nên họ vẫn lảng tránh việc thiết lập một đặc tính hợp pháp rõ ràng cho các đồng tiền điện tử.

Thay vào đó, nhiều quốc gia đã cố gắng áp dụng bất kỳ luật hiện hành nào có liên quan mà họ có thể, với hy vọng rằng điều này sẽ hạn chế những ảnh hưởng của tiền điện tử – những ảnh hưởng có thể không được mong muốn từ quan điểm của một chính phủ quốc gia.

Đây là lý do tại sao, ở cấp độ quốc tế, tiền điện tử bị tràn ngập trong một loạt các cách phân loại pha trộn, từ tiền tư nhân cho đến tài sản và “giá trị có thể chuyển nhượng”.

Mặt khác, sự thay đổi trong cách phân loại cũng là một kết quả của tính linh hoạt của tiền điện tử. Bởi vì chúng thường không được phát hành và không bị kiểm soát bởi một cơ quan trung ương, nên có rất ít hạn chế đối với cách mà chúng có thể được sử dụng.

Một số holder có thể sử dụng chúng như một phương tiện thanh toán, những người khác có thể coi chúng như một công cụ đầu cơ tài chính hoặc là tài sản, trong khi tương lai có khi chúng sẽ mang lại nhiều chức năng hơn nữa.

Sự điều chỉnh tương đương với nhu cầu của các holder là một trong những đặc điểm xác định của tiền điện tử, và đó là lý do tại sao chính phủ Vương quốc Anh vào năm 2014 có thể đã đúng khi nói rằng tiền điện tử có một “đặc tính độc đáo”.

Và đó cũng là lý do tại sao, các chính phủ trên thế giới cần thời gian để bắt đầu đưa ra luật pháp cụ thể cho tiền điện tử. Tốt nhất là họ không nên cố gắng gộp hoàn toàn chúng vào các phạm trù pháp luật hiện hành.

Xem thêm:


Theo bạn, tiền điện tử liệu có thể đi đến một định nghĩa chung thống nhất giữa các quốc gia trên thế giới hay không? Hãy chia sẻ cho chúng tôi ý kiến của bạn trong phần bình luận dưới đây!

CafeBitcoin Tổng hợp

Đăng nhập email để cập nhật thông tin độc quyền.